khuê phòng
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Buồng riêng của con gái trong các gia đình quyền quý, giàu có thời phong kiến: Chỉ không gian sinh hoạt riêng tư, thường được trang trí tinh tế, dành riêng cho các tiểu thư, con gái chưa chồng trong các gia đình thượng lưu xưa.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Nàng từ khuê phòng bước ra, duyên dáng chào khách. (Cô ấy từ buồng riêng bước ra, duyên dáng chào khách.)
- Tiếng đàn tỳ bà văng vẳng từ khuê phòng của tiểu thư. (Tiếng đàn tỳ bà văng vẳng từ buồng riêng của cô tiểu thư.)
- Trong văn học cổ, hình ảnh khuê phòng thường gắn liền với sự cô đơn, mong ngóng của người con gái. (Trong văn học cổ, hình ảnh buồng khuê thường gắn liền với sự cô đơn, mong ngóng của người con gái.)
Các cách sử dụng nâng cao
- "Khuê phòng kín cổng cao tường": Thành ngữ mô tả không gian sinh hoạt riêng tư, biệt lập và được bảo vệ nghiêm ngặt của con gái nhà quyền quý ngày xưa, hàm ý sự cách biệt với thế giới bên ngoài.
- Cuộc sống khuê phòng kín cổng cao tường khiến nàng ít biết đến chuyện thế sự. (Cuộc sống trong buồng khuê kín cổng cao tường khiến cô ấy ít biết đến chuyện thế sự bên ngoài.)
Biến thể và từ gần giống
- Khuê các (danh từ): Từ cổ, đồng nghĩa với "khuê phòng", chỉ buồng riêng của phụ nữ.
- Phòng khuê (danh từ): Cách nói đảo trật tự của "khuê phòng", cùng nghĩa.
- Khuê môn (danh từ): Cửa buồng khuê; thường dùng trong các cụm từ như "khuê môn không bước ra ngoài", chỉ việc con gái ít khi ra khỏi không gian riêng.
Từ đồng nghĩa
- Buồng the: Buồng riêng của vợ chồng mới cưới hoặc của phụ nữ, mang sắc thái thân mật, ít tính chất "quyền quý" hơn "khuê phòng".
- Phòng hoa: Cách gọi văn chương, hoa mỹ cho buồng riêng của người con gái trẻ.
Lưu ý sử dụng
- Tính chất từ vựng: "Khuê phòng" là một từ Hán Việt, mang sắc thái cổ kính, văn chương. Từ này chủ yếu xuất hiện trong văn học, điện ảnh, kịch nói về thời phong kiến hoặc khi muốn diễn đạt một cách trang trọng, có tính chất ước lệ.
- Ngữ cảnh hiện đại: Trong đời sống hiện đại, từ này ít khi được dùng để chỉ không gian thực tế, mà chủ yếu dùng với ý nghĩa biểu tượng, văn chương hoặc khi nói về quá khứ.
- Buồng con gái nhà quyền quý thời phong kiến.